Chỗ dột tâm hồn

By Phan Thị Thuỷ Lê

CHỖ DỘT TÂM HỒN

Em đi rồi...
Nhà còn con với má
Thiếu bóng đàn ông thiếu cả tiếng cười
Con bận rộn cả ngày cùng sách vở
Bóng má một mình... lủi thủi...
Chơi vơi!

Có những khi vô tình con nhận thấy
Giữa đêm khuya má đứng trước bàn thờ
Vai run run
Hình như là má khóc
Ba đi rồi... bỏ lại má bơ vơ...

Con lớn lên học đòi cùng chúng bạn
Hết rong chơi lại đàn đúm hát hò
Đâu có biết má đang cần con lắm
Cứ lặng thầm
Lùi lũi giữa hư vô

Con trở về sau cuộc vui điên loạn
Má lui cui lấy giẻ lau sàn nhà
Nước mắt ấy hôm nay sao chát đắng
Chỗ dột tâm hồn thật quá xót xa!

23/12/2009
Thủy Lê

More...

Cho em biết

By Phan Thị Thuỷ Lê

CHO EM BIẾT

Xin giã biệt chiều thứ năm hò hẹn
Góc công viên nay vắng bóng một người
Trút nỗi nhớ trôi theo dòng biển mặn
Nghe trong lòng... xào xạc... lá bàng rơi!

Phải không anh?
Vì em còn yêu lắm
Nên lối xưa đâu trở lại bao giờ
Cố gắng xóa tên người trong tâm trí
Sau ân tình... có phải chỉ là mơ!

Chợt hôm nay gặp người quen dưới phố
Con tim đang đông cứng bỗng bồi hồi
Cho em biết bên nào đường anh đứng
Để đôi mình có thể bước chung đôi!

More...

Tự nhiên...

By Phan Thị Thuỷ Lê

TỰ NHIÊN

Tự nhiên lòng lại thấy buồn
Tự nhiên dạ cứ nhớ thương một người
Tự nhiên nước mắt rơi rơi
Tự nhiên em biết mất rồi... từ đây
Tự nhiên sầu nhuộm tim gầy
Tự nhiên em chẳng biết ngày hay đêm
Tự nhiên... như thế... tự nhiên
Tự nhiên... em phải... tự nhiên... khóc thầm!

28/7/2009
9:00 pm

More...

Miên Mang

By Phan Thị Thuỷ Lê

MIÊN MANG

Tự dối lòng ... là bạn thôi anh nhé
Bởi hai ta không thể bước chung đường
Nhưng sao vẫn khó ngăn lòng trỗi dậy
Con tim khờ cứ nhớ cứ vấn vương...

Em đã có đứng lên và bước tiếp
Nhưng đôi chân chưa thể cất nhẹ nhàng
Đau đớn quá lệ hờn tuôn xối xả
Những điệu buồn như thế cứ âm vang

Em ngốc quá vì yêu nhiều nên hận
Hay tại trời xuôi duyên phận bẽ bàng
Tự nhủ lòng
thôi đừng mơ tưởng nữa
Một giọt sầu...
lăn nhẹ...
xót miên mang!

More...

Bàn Tay Lạnh

By Phan Thị Thuỷ Lê

Rồi bất chợt một bàn tay lạnh lẽo
Sờ lên vai
hỏi em có buồn không
Em lại lắc
cái lắc đầu thảm hại
Bao nhiêu lâu
vẫn cứ giữ trong lòng !

Anh biết không
hôm nay trời lạnh lắm
Em mang chăn đi giặt giữa đông tàn
Bọt xà phòng trắng muốt
xòa nền gạch
Nén u hoài tràn khắp cả không gian !

Bàn tay lạnh ôm em
em càng lạnh
Lạnh không anh
không
anh chẳng lạnh đâu
Em đứng giữa chiếc hôn và nước mắt
Ngước lên cao
hỏi trên ấy có sầu ?!!

Trái tim anh là một bàn tay lạnh
Ở rất gần mà cũng rất xa xăm
Mặc kệ gió
kệ mưa
và bão táp
Em đơn phương
tình ái
mãi âm thầm

Em ước mình cũng hóa thành băng tuyết
Không linh hồn để không biết đau thương
Nhưng em vẫn
là em
người bé nhỏ
Nên ngực non nhói lắm
nhói khôn lường !

21.2.2009
Một buổi sáng lạnh ...

More...

HOA TÍM

By Phan Thị Thuỷ Lê


Ngày xưa bé con vẫn nhìn hoa tím
Mẹ bảo rằng ấy màu của chia ly
Đừng có dại mà nhớ mà nhung đó
Con ngây thơ đâu hiểu mẹ nói gì ...



Cánh lục bình giữa dòng đời trôi dạt
Có ai ngờ con vương khổ mất rồi
Dệt mộng tím thả hồn vào thơ phú
Biết bao giờ... con thoát được... mẹ ơi !



Con cứ bước đôi chân trần mỏi mệt
Gánh hành trang trĩu xuống nặng vai gầy
Con vất bỏ để rồi ôm túi rỗng
Gió dập vùi ... tay trắng vẫn trắng tay !



Hôm nay con dừng chân bên hoa tím
Phút giây xưa nhoi nhói ở trong lòng
Bóng mẹ nhỏ ôi sao mà nhỏ lạ
Nhận ra mình bạc bẽo cũng như bông...



Con đã về con đã về đây mẹ
Lại là con bé bỏng của hôm nào
Xin trời phật xót thương cho phận bạc
Để mẹ con không còn phải khổ đau ...



6/6/2009

More...

Em muốn

By Phan Thị Thuỷ Lê

EM MUỐN

Em muốn như chim bay giữa trời
Chẳng phiền chẳng muộn nữa người ơi
Bởi quen với với cảnh tình đơn lẻ
Em nguyện yêu riêng trọn một đời !

Em muốn mình làm con én bay
Vượt lên vui với thế gian này
Tung đôi cánh nhỏ qua sông rộng
Em muốn nhuộm tình xác cỏ cây !

18/2/2009
17:45ph

More...

Ấy biết không ?

By Phan Thị Thuỷ Lê

Ấy biết không ?

...Không biết bao nhiêu lần Tớ nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện .........
Tớ ước rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau ......
Tớ ước rằng Tớ sẽ mãi là người lau những giọt nước mắt lăn trên má của Ấy sẽ luôn là người để Ấy chia sẻ niềm vui nỗi buồn ......
Và Ấy ơi điều ước quan trọng nhất là gì Ấy có biết ?
" Tớ ước rằng Ấy sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian để Tớ được là người hạnh phúc thứ hai sau Ấy !"

...... Ấy ơi ! .....

Giá như những lúc ngồi cùng ấy thời gian cứ kéo dài mãi .
Giá như Tớ có thể bước vào tâm hồn Ấy .
Giá như Tớ có thể ghi nhớ một cách rõ ràng hình ảnh Ấy trong tâm trí.
Giá như Tớ có thể mơ về Ấy hằng đêm .
Giá như Tớ biết Ấy nghĩ gì về Tớ ...
Giá như mà có Ấy ở đây !

Giá như Ấy là con mắt phải còn Tớ là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên chẳng có con mắt thứ 3 nào cả .
Giá như thế gian là một buổi hoàng hôn Ấy là mặt trời và Tớ là biển rộng .
Giá như Tớ chẳng bao giờ phải hoài nghi về câu chuyện cổ tích hoàng tử lấy vợ công chúa lấy chồng sẽ chỉ có những đứa trẻ thôi dắt tay nhau qua cánh đồng cỏ nội .
Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn những điều chúng ta biết rằng mọi dòng sông đều đổ về một biển nhưng không phải sông nào cũng sâu cạn như nhau .

Và Ấy ơi ! Giá mà Tớ có thể biến mọi cảm xúc thành lời giá mà Tớ có thể gửi những yêu thương vào gió .
Giá như thương yêu không bao giờ phải là ngọn cỏ để vô tình bị dẫm nát dưới chân qua .
Giá như thế gian chỉ có một ngôi nhà để chúng ta có chung ô cửa sổ chung cửa đi và chung một mái nhà .

Giá như mà Ấy biết có những điều giản đơn chẳng thể nói thành lời .
Giá như mà tớ chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy không phải đắn đo điều gì đó vô tình .
Giá như tớ hiểu được điều giản đơn sau những tiếng thở dài sau ánh mắt nụ cười sau cái nhìn xa xôi sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy .

Và mỗi khi nghĩ về Tớ ...

Giá như Ấy đừng bao giờ nghĩ rằng thi sĩ biết làm thơ .... bởi vì thế mà họ mơ rất giỏi ....
Giá như Ấy đừng bao giờ nghĩ rằng nhà văn biết viết truyện .... bởi vì thế mà họ bịa rất tài ...
Tớ có thể là thi sĩ là nhà văn hay một người viết kịch Tớ có thể tô màu lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống nhưng dường như trái tim tớ lại là điều mà chẳng bao giờ Tớ có thể viết hết thành lời !
Đơn giản vậy thôi ... !

Tớ YÊU Ấy ! ...
.... và giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có một dấu "chấm" sau tất cả những điều được viết ra từ những nỗi niềm vô hạn !

Tớ ... !

More...

Thơ tôi viết

By Phan Thị Thuỷ Lê

THƠ TÔI VIẾT


Tôi làm thơ vì tim mình còn đập
Vì đời còn nhiều lắm chuyện không vui
Muốn nhắm mắt để chẳng nhìn thấy nữa
Nhưng tai nghe nên dạ lại ngậm ngùi !


Thơ tôi viết chuyện tình người con gái
Sống vật vờ giữa địa ngục trần gian
Bao bệnh tật đọa đày lên thân xác
Trái tim cô vẫn luyến nhớ dâng tràn !


Thơ tôi viết gửi cha nơi xa tít
Không mặt trời cũng không có ngày đêm
Viết nỗi nhớ thấm sâu vào xương tủy
Dẫu bao lâu vẫn cứ mãi đi tìm .


Thơ tôi viết vì đời này mẹ khổ
Vì hạt sương đọng trên khóe mắt sầu
Chưa có lấy một bộ đồ lành lặn
Áo rách rồi mẹ lại vá chồng nhau .


Thơ tôi viết tặng người anh hiếu thắng
Tặng cô em chưa gặp mặt một lần
Tặng cụ già mang trên mình thương tật
Tặng những ai bị bão cướp người thân ...


Thơ tôi viết riêng một loài cỏ dại
Mọc bên đường không biết đến tương lai
Thơ tôi viết cho bình minh rực sáng
Qua đêm dài rồi sẽ đến ngày mai !


Thơ tôi viết cho thế gian phiền muộn
Một ngày nào ... tôi sẽ viết cho tôi !?!

More...